Bình giảng bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Bình giảng bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Bài làm

Loading...

Tình yêu bao gồm muôn hình vạn trạng cảm xúc mà con người chưa thể cắt nghĩa trọn vẹn. Lời bình giảng về bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh toát lên cảm xúc khát khao yêu đương của người con gái trẻ. Đôi khi là chút buồn man mác, chút nhớ nhung xao xuyến, nhiều lúc lại không thôi thổn thức vì cảm giác khó hiểu, lúc dâng lên mãnh liệt, lúc lại lắng xuống bình yên, êm đềm  nhưng vẫn không ngừng chảy như những con sóng miệt mài đi tìm bến đỗ của trái tim trước biển đời mênh mông.

Tình yêu là đề tài muôn thuở của thơ ca Việt Nam mà chưa ai có thể cắt nghĩa được. Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu đã từng làm người đọc điên đảo khi mang hết thảy tình yêu của mình vào “Biển”, còn với nữ thi sĩ Xuân Quỳnh lại thể hiện các cung bậc tình yêu của mình qua “Sóng”. Cảm xúc của người con gái khi yêu lúc bình yên lúc trỗi dậy mãnh liệt nhưng rất chân thành cuộn dâng như những con sóng vượt trùng khơi.

Xuân Quỳnh đã viết bốn câu thơ đầu tiên với sự thổn thức mãnh liệt của trái tim, bà luôn khát khao tìm hạnh phúc của cuộc đời, đôi lúc lại thấy không thể hiểu nổi bản thân muốn gì, dường như chỉ muốn vượt qua mọi rào cản để tìm đến những điều mới lạ bên ngoài đại dương mênh mông:

Dữ dội và lặng yên
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Xuân Quỳnh hiểu được rằng trong lòng mỗi chúng ta luôn tồn tại những con sóng tình yêu ngập tràn. Nhưng ta chỉ có thể cảm nhận được sự thay đổi trong suy nghĩ cũng như nhận thức về tình yêu khi nó dâng lên và lan tỏa như những ngọn sóng.

Tình yêu của người con gái trải qua nhiều cung bậc cảm xúc mâu thuẫn đối lập nhau. Không xô bồ nhưng lại rất dữ dội, rồi có lúc lại lặng lẽ, dịu êm.

Đôi khi người con gái ấy lại không thể hiểu được tình yêu cũng như tâm trạng của chính mình, con sóng tình bé nhỏ ấy lại khát khao tìm đến những cảm xúc mới, tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn để có thể hòa mình vào biển lớn tình yêu. Chính lẽ đó mà từ dòng sông yên ả, êm đềm trong trái tim, con sóng tình đã vươn ra biển tình mênh mông, rộng lớn. Nơi ấy có nỗi khát vọng tình yêu không lúc nào thôi ngừng chảy trong trái tim người con gái trẻ:

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Tình yêu vốn là thứ tình cảm luôn ẩn dấu trong tim của hết thảy mọi người. Xuân Quỳnh đã tin tưởng vào tình yêu của mình, dẫu thời gian có thay đổi “ ngày xưa”, “ ngày nay” thì nỗi khát vọng vào tình yêu vẫn luôn “bồi hồi”, cháy bỏng.

Bình giảng bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Đôi khi cô gái trẻ lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, mơ hồ trước biển cả mênh mông, bất giác lại tự hỏi lòng mình: ”Từ nơi nào sóng lên?”. Đúng vậy, ai cũng muốn đi tìm cho mình một câu trả lời nhưng không thể nào biết được cảm xúc của mình thay đổi từ đâu. Xuân Quỳnh đã khéo léo trong cách thể hiện tình yêu của mình như tự đưa ra câu hỏi rồi lại nũng nịu thừa nhận “em cũng không biết nữa”:

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau.

Có ai yêu mà không nhớ nhung tha thiết. Xuân Quỳnh đã thể hiện nỗi nhớ của con sóng tình luôn khát khao tìm bến bờ xa xôi. Nỗi nhớ ấy thật mãnh liệt, luôn hiện hữu trong lòng người con gái trẻ  ngay cả trong giấc mơ. Nỗi nhớ ấy mang theo biết bao tình cảm nồng cháy chôn chặt trong lòng không thể  tâm sự cùng ai. Con sóng tình yêu  ấy đã có lúc cuộn trào mãnh liệt nhưng đôi khi lại rất nhẹ nhàng, sâu lắng:

 Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức.

Dẫu có phải trải qua muôn trùng khơi khó khăn gian khổ thì người con gái cũng một lòng một dạ thủy chung “ hướng về anh” không bao giờ thay đổi. Những con sóng tình yêu  ngoài đại dương ấy dù có bị phong ba vùi dập vẫn tìm đến bến bờ hạnh phúc như chính tình yêu của tác giả dẫu xa xăm vẫn luôn khát khao tình yêu cháy bỏng.

Loading...