Văn mẫu lớp 7

Người ấy sống mãi trong lòng tôi – Bà tôi

Người ấy sống mãi trong lòng tôi – Bà tôi

Bài làm

Sài Gòn tháng sáu có những rả rích, chợt đến, chợt đi thật nhẹ nhàng nhưng luôn để lại trong lòng người những cảm xúc khó tả. Mưa luôn khiến tôi nhớ đến bà cố – một người hết mực yêu thương tôi. Và, trong một ngày mưa bà đã ra đi… Nhưng tất cả những gì về bà tôi luôn nhớ mãi…!

Dù bà đã đi thật xa nhưng tất cả những gì về bà vẫn luôn còn mãi trong tâm trí tôi. Từ khuôn mặt trái xoan phúc hậu đến mái tóc bạc trắng của bà tất cả đều toát lên vẻ hiền dịu đến lạ kì. Sau cặp kính trong veo luôn là đôi mắt hiền từ, chứa những tia nhìn yêu thương của bà dành cho mọi người dù rằng đôi mắt ấy ngày càng mờ đi vì bệnh của bà. Bà có một nụ cười mà không ai có được, một nụ cười đôn hậu lại vô cùng ấm áp, ẩn chứa biết bao tình yêu thương. Ngày còn nhỏ, không biết đã bao lần tôi thiếp đi trong giọng ru nhè nhe của bà. Giọng của bà rất nhỏ, hơi trầm, luôn rất từ tôn và khi nghe qua khiến người ta cảm thấy rung động và dễ chịu. Có lẽ tôi sẽ chẳng khi nào quên được cái dáng đi của bà! Cái dáng đi khom khom, từ từ, luôn phát ra tiếng động đều đều từ cây gậy bà hay chống. Không hiểu sao tôi thấy tiếng chống gậy của bà chạm xuống mặt đất nghe thật êm tai! Khắc sâu nhất vào tâm trí tôi là bóng lưng của bà. Cứ trưa nào tôi tới nhà thăm bà, hiện ra trước mắt toi đầu tiên luôn là cái bóng lưng gầy gầy đang ngồi khom khom làm việc gì đó bên cửa sổ đầy nắng. Mãi mãi hình ảnh của bà sẽ khắc sâu trong tâm trí tôi!

Xem thêm:  Phân tích bài ca dao Trâu ơi ta bảo trâu này

Người ta nói người càng già thì càng khó tính nhưng bà cố của tôi lại hiền hậu và dễ chịu vô cùng! Mỗi khi tôi và các anh chị qua nhà thăm bà thì bà luôn tìm mọi thứ để chúng tôi chơi dù rằng lúc ấy chúng tôi chẳng còn chôi những trò đó nữa. Giờ đây bà đi rồi có còn ai tìm cho chúng tôi nữa đâu! Có lẽ vì là đứa cháu nhỏ nhất nên bà luôn dành cho tôi những thứ tốt đẹp nhiều hơn các anh chị. Từ hộp sữa bà được biếu cho đến ly nước ấm bà tự pha, tất cả bà đều dành phần cho tôi. Bà luôn hỏi thăm sức khoẻ của tôi và chưa bao giờ bà hỏi về tình hình cả! Không phải vì bà không quan tâm đến của tôi mà bà nói rằng bà tin tưởng tôi sẽ làm tốt. Cũng chính nhờ lòng tin ấy mà tôi đã phấn đấu hết mình để không làm bà mất vào tôi. Không chỉ đối với tôi và các anh chị mà bà đều yêu thương, quan tâm đến tất cả mọi người trong gia đình. Dù bà là người hay bệnh nhất nhưng bà luôn nhắc nhở căn bệnh đau đầu của bác tôi và cả bệnh cao huyết áp của ông nội tôi nữa! Không chỉ với người trong gia đình mà với tất cả mọi người bà đều đối xử tốt. Dù chân hay đau nhưng bà luôn sẵn sàng chống gậy đến nhà hàng xóm khi hàng xóm có chuyện vui hay buồn để chia sẽ và giúp đỡ. Chính vì thế mà ai cũng quý bà cả! Bà cố tôi thật sự là một bà tiên phúc hậu nhất! Dù không thường xuyên qua nhà chơi với bà nhưng tôi luôn hiểu rõ thói quen và sở thích của bà. Bà luôn biết tiết kiệm điện và luôn nhắc nhở mọi người trong nhà phải tắt đèn quạt khi không dùng. Bà luôn dậy từ rất sớm và có thói quen nấu nước chè vào buổi sáng. Chiều chiều, niềm vui của bà là ngồi nhâm nhi vài miếng trầu, nói chuyện với ông bà nội tôi và ngắm nhìn tôi và các anh chị chơi đùa. Sở thích của bà đơn giản vô cùng! Bà chỉ thích ngồi rãi ít thóc ra sân rồi ngắm nhìn những con chim bay đến mổ từng hạt. Bà nói với tôi đó là lúc bà cảm thấy bình yên nhất. Không biết nơi chân trời xa ấy bà có còn ngồi ngắm những chú chim nữa hay không!

Xem thêm:  Em hãy giải thích câu tục ngữ “Khoai đất lạ mạ đất quen”

của tôi với bà cố có lẽ là rất ít nhưng có một mà tôi không biết gọi đó là buồn hay vui nữa! Đó là vào một ngày mưa tôi ngồi nói chuyện với bà. Lúc đó tôi còn chưa biết viết chữ. Bà hỏi tôi:" Con có biết viết chữ CON YÊU BÀ không?" Tôi đã lắc đầu và nói rằng:" Con không biết nhưng sau này con sẽ viết cho bà xem" Thế rồi lời nói ấy cứ theo cơn mưa mà trôi đi. Cho đến ngày bà ra đi, tôi vẫn chưa viết chữ " CON YÊU BÀ" cho bà xem. Tôi nhận ra yêu thương bây giờ đã trở nên quá muộn vì tôi biết viết rồi mà bà có còn xem được nữa đâu!

Dù bà đã đi xa nhưng tất cả, tất cả về bà sẽ còn mãi trong lòng tôi. Nếu có một điều ước, tôi ước mình quay lại được , để viết cho bà lời yêu thương đó và để lời yêu thương của tôi không trở nên quá muộn! Bà ơi!!!

Từ khóa tìm kiếm