Phân tích hình ảnh người vợ nhặt trong truyện ngắn Vợ nhặt

Phân tích hình ảnh người vợ nhặt trong truyện ngắn Vợ nhặt

Bài làm

Loading...

Kim Lân là một cây bút lỗi lạc, mỗi tác phẩm ông viết đều chứa đựng những ý nghĩa nhân văn sâu sắc về người nông dân nghèo khổ. Điển hình là các nhân vật trong “vợ nhặt” được ông xây dựng lên có nét riêng rất đời và rất đặc biệt. Mời các bạn cùng phân tích hình ảnh người vợ nhặt trong truyện ngắn vợ nhặt của ông để thấy được khát vọng sống mãnh liệt luôn thường trực trong con người Thị giữa nạn đói khủng khiếp nhất lịch sử miền Bắc năm 1945 ấy.

“Vợ nhặt “chính là tác phẩm tiêu biểu mang lại thành công trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn Kim Lân. Tác phẩm đã tái hiện thành công một cách chân thực bức tranh làng quê nghèo tối tăm ảm đạm, nạn đói cướp đi sinh mạng của không biết bao nhiêu người. Đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết Kim Lân chọn nhân vật “vợ nhặt” làm điểm sáng, “Thị” có tinh thần khát khao được sống cho dù phải đánh đổi lòng tự trọng của mình khi chấp nhận theo không một người đàn ông về nhà làm vợ.

Phân tích hình ảnh người vợ nhặt trong truyện ngắn Vợ nhặt

Thị xuất hiện trong tác phẩm một cách không đầu không cuối giống như chính số phận trớ trêu đầy éo le của mình. Thị không có lấy một cái tên, người ta chỉ gọi cô ấy bằng cái tên chung chung như thể gọi bao người phụ nữ khác. Thị cũng không được giới thiệu nhà ở, cha mẹ anh em. Người ta chỉ biết đến Thị qua lời miêu tả về ngoại hình cùng với công việc.

Thị gầy vêu vao, ngực lép, mặt lưỡi cày xanh xao, quần áo thì rách như tổ đỉa. Ngoại hình không có gì nổi bật nếu không nói là có phần xấu xí, thô kệch. Thị hàng ngày ngồi ở dốc cùng đám con gái mà theo Tràng thì có thể là để nhặt những hạt thóc rơi vãi.

Qua lời tác giả giới thiệu ban đầu thì thị là người phụ nữ táo bạo, chỏng lỏn. Ngay từ lần đầu tiên gặp Tràng kéo thóc, Thị đã chủ động tới đẩy xe, mắt cười tít làm quen. Rồi đến lần thứ hai, Thị “cong cớn”, “chạy sầm sập” tới trước mặt Tràng mặt “sưng sỉa” đòi ăn. Khi được anh Tràng mời ăn bánh đúc, Thị vui mừng ăn liền một lúc hết bốn bát bánh đúc, ăn xong lấy đũa quẹt ngang miệng khen ngon.

Có thể thấy được bản chất của con người đã bị biến dạng bởi cái đói cái nghèo. Người ta có thể không cần danh dự, khi phải đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết.

Chỉ một câu nói đùa bâng quơ của Tràng mà Thị gật đầu đồng ý theo không anh về làm vợ. Ngay bản thân Tràng khi Thị đồng ý còn nghi ngờ, trong đầu cũng hiện lên suy nghĩ bản thân mình còn không lo xong giờ lại “ đèo bòng”. Chắc hẳn nhà văn đã cảm thấy xót xa trước hoàn trớ trêu của hai nhân vật. Hạnh phúc gia đình cũng bị cân nhắc trước cái đói nghèo.

Khác hẳn với hình ảnh trước đây, khi Thị đã về làm vợ Tràng, cô về với chính con người thật của mình, e thẹn ngồi đầu giường, lễ phép chào bà cụ Tứ.

Hình ảnh tội nghiệp của Thị được thể hiện qua việc cùng Tràng theo về nhà. Thị “rón rén”, “e thẹn”, “ngượng nghịu”, “chân nọ díu cả vào chân kia”. Hình ảnh “cô dâu” mới theo chồng về không kiệu hoa đón rước, cũng chẳng pháo cưới giòn tan. Thay vào đó là tiếng người bàn tán, người vui kẻ ái ngại cho đôi vợ chồng mới cùng với tiếng quạ kêu ngoài gốc đa và tiếng khóc hờ của những nhà có người chết đói. Thật chua xót trước tình cảnh éo le, hạnh phúc vừa chớm nở lại mong manh giữa sự sống và cái chết trước nạn đói cùng cực.

Buổi sáng sau đêm đầu tiên làm vợ Thị dậy sớm quét dọn, sắp xếp lại ngôi nhà. Hình ảnh một nàng dâu hiền, biết chăm lo, thu vén cho hạnh phúc gia đình hiện lên khác hẳn với hình ảnh lần đầu gặp Tràng. Chính Thị cũng là người đem lại niềm tin vào một tương lai tươi đẹp hơn cho Tràng và bà cụ Tứ khi nhắc đến việc Việt Minh phá kho thóc Nhật chia cho dân nghèo.

Kim Lân xây dựng hình ảnh nhân vật Thị không bóng bẩy, không hào nhoáng. Dường như chỉ là cái lướt ngang, không tên, không tuổi ấy vậy mà lại chân thực, Thị như thể một làn gió mới thổi mát vào cuộc đời u ám của mẹ con Tràng. Thị đại diện cho ước vọng được sống của những người nghèo khổ giữa bờ vực của sự sống và cái chết.

Loading...