Những bài văn mẫu hay nhất

Phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý – những người lái đò

Phát biểu về mà em yêu quý – những người lái đò để thấy quyết định đến sự thành công của mỗi người chính là những người thân thương, điển hình như tình nghĩa thầy trò. Bởi vậy mà hình ảnh về thầy cô luôn có vị trí quan trọng trong việc ảnh hưởng đến suy nghĩ và nhân cách của một . Bài viết sau đây của Vanmau.mobi sẽ cùng bạn tìm hiểu về chủ đề “phát biểu cảm nghĩ về thầy mà em yêu quý”.

Mở bài: Lần xem những tấm ảnh về thời đi học trong quyển album tôi vẫn đặt trên một góc của kệ sách, tôi lại có cơ hội được ôn lại tất cả những kỉ niệm của những ngày tung tăng đến trường. Tôi thấy hình ảnh của chính mình trong bộ học sinh, được nhìn thấy lớp học thân thương với vô vàn những kỉ niệm và, tôi lại nhìn thấy cô Hạnh – người cô mà tôi rất mực nể trọng và yêu quý.

Phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý

Miêu tả về thầy cô giáo: vóc dáng, ngoại hình, gương mặt

Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn không sao quên được những hình ảnh về cô giáo dạy Văn đó của tôi. Người cô ấy không phải là người cô trẻ tuổi có mái tóc đen buông dài và bóng mượt, dáng hình thanh mảnh như hình ảnh của người cô mà chúng tôi thường được định hướng suy nghĩ trong những giờ viết tập làm văn.

Cô của tôi, dù không giống như người cô giáo trong mơ với những nét đẹp hoàn hảo nhưng với tôi, cô vẫn thật đẹp biết nhường nào. Khi dạy tôi năm đó, cô đã bước sang cái tuổi ngoài năm mươi và mái tóc đã điểm bạc nhiều. Cô thường búi tóc gọn gàng phía sau bằng một chiếc cặp tóc giản dị. Cô có đôi mắt trông rất hiền từ, nhất là khi cười, những vết chân chim in hằn rõ rệt nhưng nét cười thật hiền và dễ mang lại cho người khác cảm giác thân thiện, gần gũi.

Cô thường mặc những bộ áo dài tối màu nền nã và nhã nhặn. Hình ảnh của cô khiến lũ học trò chúng tôi thường liên tưởng đến người bà của mình nên thay vì xưng hô như cách thông thường với những thầy cô giáo khác, chúng tôi đã gọi cô là “Ngoại”. Cô có vẻ cũng rất thích cách gọi mà chúng tôi dành cho cô, cô bảo, tự dưng nhờ gọi vậy mà cô có được biết bao nhiêu là đứa cháu dành tình yêu thương cho mình.

“Ngoại” của chúng tôi có giọng nói rất truyền cảm và dịu dàng, cùng với cách truyền dạy kiến thức sôi nổi và trẻ trung vô cùng. Trong dạy học, cô không chỉ thuyết giảng kiến thức theo một cách cứng nhắc, khô khan mà luôn tạo không khí mới mẻ cho các buổi học bằng phương pháp mới. Khi lớp căng thẳng vì phải học kiến thức mới, cô đã tìm cách pha trò để lớp học có thể thư giãn hơn.

Tuy lớn tuổi nhưng tuổi tác không phải là rào cản ngăn cô có những sáng tạo trong dạy học. Cô thường dạy kiến thức mới bằng cách tổ chức các trò chơi rồi còn cho xem những đoạn clip liên quan đến bài học để chúng tôi có thể với tinh thần thoải mái nhất có thể. Không ít lần, cô tìm tòi để xây dựng bài học thành vô số những câu hỏi và tổ chức giờ học thành buổi chơi trò chơi truyền hình như “Chung sức”, “Chiếc nón kì diệu” hay “Ai là triệu phú”.

Chính điều đó đã khiến giờ học Văn của lớp tôi trở nên cuốn hút, hấp dẫn và chúng tôi có thể dễ dàng lĩnh hội kiến thức hơn. Có lẽ chính tâm huyết với nghề đã khiến cô luôn đầu tư hết sức có thể cho bài dạy để mong sao học sinh có thể tiếp thu được tốt nhất. Cô còn dành một số tiền từ phần lương ít ỏi của nghề giáo để mua phần thưởng khích lệ chúng tôi qua mỗi đợt thi đua.

Xem thêm:  Viết bài giới thiệu về Giăng-giắc Ru-xô và trích đoạn Đi bộ ngao du

Đó chính là động lực để chúng tôi phấn đấu học thật tốt. Tuy thoải mái trong dạy học nhưng cô cũng là người vô cùng nghiêm khắc. Vì dành rất nhiều công sức để mong sao chúng tôi có thể đạt được kết quả tốt nên nếu có những lúc lớp tôi không ngoan, không làm bài về nhà hay không ôn lại bài cũ, cô rất buồn và vẫn trách phạt để lớp có thể tiến bộ hơn.

phat bieu cam nghi ve thay co giao ma em yeu quy – nhung nguoi lai do - Phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý – những người lái đò

Cảm nghĩ về nhiệm vụ của thầy/cô mà em yêu quý

Tôi quý cô Hạnh không chỉ vì cô dạy cho chúng tôi biết được những tác phẩm ý nghĩa mà còn quý bởi vì cô chính là người dạy chúng tôi cả cách làm người. Cô dạy sống trên đời phải biết mở rộng tấm lòng của mình thì cũng sẽ được người khác đón nhận và yêu thương. Cô còn dạy cho chúng tôi về , tình nhân ái, dạy chúng tôi biết đoàn kết, tương trợ, giúp đỡ nhau những lúc khó khăn, hoạn nạn.

Cô dẫn dắt ra cho chúng tôi biết đến những câu chuyện có thật từ đời sống để chúng tôi có niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào sự hiện hữu của tình yêu thương để rồi bản thân mỗi chúng tôi có ý thức sống tích cực và ý nghĩa. Cô có lần đã mạnh dạn tổ chức cho chúng tôi đi thăm một các em nhỏ ở một mái ấm trong thành phố để có thể hiểu hơn về hoàn cảnh của các em và bản thân chúng tôi cũng học cách biết yêu thương hơn.

Chúng bạn trong lớp luôn cảm thấy may mắn khi được cô dạy. Với tôi, tôi lại thấy mình may mắn hơn vì không phải vào năm học này tôi mới biết đến cô mà thật ra tôi đã có cơ hội gặp và ngưỡng mộ cô từ trước đó. Tôi nhớ như in kỉ niệm lần đầu gặp cô. Trong một lần tôi cùng chị đi đến cửa hàng tạp hóa mua ít đồ về cho gia đình, chúng tôi thấy cô đi chọn mua một đôi giày học sinh. Cô lúc này là giáo viên dạy bộ môn ở lớp chị tôi chứ chưa dạy tôi. Chị tôi đến chào cô và nghe cô nói là cô đang chọn dép cho một đứa cháu.

Hôm sau khi đi học về, chị tôi đã kể với tôi rằng: “Này, em còn nhớ cô Hạnh hôm trước mình gặp lúc đi mua đồ tạp hóa không?”. Sau khi tôi nói nhớ chị tôi kể bằng giọng ngưỡng mộ: “Hôm đó cô Hạnh bảo cô mua dép cho đứa cháu nhưng thật ra không phải em ạ, cô mua cho anh Nam lớp chị. Nhà anh vốn khó khăn, đôi dép mang rất cũ kĩ, hôm nay tình cờ chị thấy cô tặng dép cho anh ấy. Hèn gì hôm trước ở trên lớp cô hỏi Nam là mang giày số bao nhiêu, cô bảo là cô muốn mua giày cho cháu vì chân cháu cô cũng bằng cỡ chân Nam, chị đã thấy lạ”.

Tôi nghe và tự dưng cũng thấy ấm lòng khi biết cô có một tấm lòng nhân hậu như vậy. Thường chị tôi vẫn kể về những bài học rất hay mà cô dạy trên lớp, khi biết thêm câu chuyện ấy về cô, tôi lại thêm ao ước sẽ được học cô Hạnh và có một điều kì diệu là ao ước đó của tôi đã trở thành hiện thực.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đoàn thuyền đánh cá hay nhất ngắn gọn

Từ chỗ nhận được những bài học giá trị mà cô truyền tải, từ chỗ cảm nhận được tấm lòng bao dung của người dạy là cô, môn Văn đã trở thành môn học tôi yêu thích và là môn tôi thử sức ở kì thi học sinh giỏi. Trong quá trình bồi dưỡng cho tôi cũng như những bạn khác, cô đã rất tận tâm sửa từng lỗi sai nhỏ, dặn dò từng li từng tí về cách trình bày nội dung lẫn hình thức.

Tôi vẫn còn giữ cây bút cô tặng cho mỗi “chiến binh” của cô trước ngày xuất trận. Cô còn cẩn thận viết lên đó vài dòng yêu thương: “Cố lên con nhé!”. Thế nhưng tôi đã phụ lòng cô vì tôi là đứa duy nhất trong đội tuyển không đạt giải gì cả. Tôi bắt đầu cảm thấy tự ti về bản thân và những ngày học sau đó, tôi không còn hồ hởi, không còn vui vẻ. Cô hiểu tâm trạng đó của tôi nên chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo: “Điều cô thấy ý nghĩa và quan trọng nhất là quá trình nỗ lực của con, còn kết quả còn cần có thêm chút may mắn con ạ!”. Cô vẫn tiếp tục khuyến khích tôi dành tình yêu cho bộ môn này để cố gắng hơn ở những kì thi lần sau nếu có cơ hội.

Hình ảnh về thầy/cô – những người lái đò trong nhà trường

Không chỉ dành tình cảm yêu thương quan tâm cho học sinh mà cô còn là người rất được lòng các đồng nghiệp. Điều đó khiến tôi rất mực cảm phục bởi nếu chúng tôi thương cô gọi cô bằng “ngoại” thì các thầy cô khác trong trường dành tình cảm cho cô như một người mẹ khi gọi cô bằng “má”. cô làm việc quả thật đã trở thành ngôi nhà thứ hai của cô và cô xem mọi người là những thành viên trong gia đình của mình.

Với những thầy cô mới vào nghề, cô cũng rất nhiệt tình chỉ dẫn. Tôi nhớ khi lớp tôi có giáo sinh về thực thực tập, sau những giờ dạy của các thầy cô giáo sinh ấy, “ngoại” thường ở lại trong lớp để nhận xét, góp ý để các thầy cô có tiết dạy tròn trịa hơn. Thế nên, dù cho chỉ tiếp xúc với cô Hạnh trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng khi chia tay lớp, các thầy cô giáo sinh đều gửi đến cô lời cảm ơn và còn viết cả thư với những dòng viết chân thành gửi đến cô nữa.

Nghĩ mà thương sao cho cuộc đời làm nghề giáo của cô khi hằng đêm cô phải miệt mài soạn giáo án, không chỉ vậy cô còn phải chấm bài cho học sinh rất nhiều. Cô phụ trách đến bốn lớp, mỗi lớp có đến hơn 30 học sinh nhưng bài viết nào của học sinh, cô cũng đọc kĩ lưỡng và chăm chút, cẩn thận ghi từng lời phê. Trong cách nhận xét, cô thường nhận xét ưu điểm của mỗi bạn trước rồi mới chỉ ra những thiếu sót của mỗi người. Điều đó khiến cho mỗi học sinh sẽ dễ dàng tiếp nhận hơn và quan trọng là phát huy được những điểm mạnh của mình.

Tình cảm đối với thầy/cô mà em yêu quý – những người lái đò

Ngày chúng tôi ra trường cấp hai, cô đã cẩn thận viết cho mỗi đứa chúng tôi những dòng tâm tư nho nhỏ, nó khiến tôi cảm động vô cùng. Tuy đó chỉ là những dòng viết ngắn nhưng chúng tôi rất mực quý trọng. Cô dành tình cảm nhiều cho học sinh đến vậy thử hỏi sao chúng tôi lại không yêu cô, quý cô thật nhiều. Từ lâu trong lòng tôi, cô chính là một của sự hiểu biết và cả tình yêu thương. Cô là người chắp cánh tri thức và đồng thời cũng gieo vào lòng bao thế hệ học trò những hạt giống của sự yêu thương.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về "Cô bé bán diêm" lớp 8 hay nhất

Tôi khi có dịp về thăm lại mái trường xưa nhận thấy mọi thứ vẫn như mới ngày hôm qua, hàng cây, phòng học, sân trường vẫn ở đó chỉ có điều là “ngoại” đã về hưu. Đây không phải điều bất ngờ nhưng tôi thấy sao có một khoảng trống lạ kì. Ngày cô Hạnh về hưu, tôi lại đang học ở ngôi trường mới nhưng vẫn có thể hình dung được phần nào nỗi niềm của người cô dành tâm huyết cả đời cho nghề giáo.

Ngẫm để thấy biết bao nhiêu mùa nắng mưa cần mẫn đến trường, cô đã truyền cho vô số những thế hệ học trò những kiến thức quý báu cả những bài học về cách làm người để vững bước ở tương lai mà có màng đến lợi lộc công danh. Chắc hẳn khi rời mái trường, cô sẽ rất nhớ nghề, nhớ bảng đen, phấn trắng, nhớ từng góc lớp, từng hình ảnh của ngôi trường đúng không cô?

Kết bài: Nếu có một điều ước, tôi sẽ ước rằng được một lần trở lại với không gian lớp học thân thương của mình để lại được mặc bộ đồng phục học sinh, được sống trong không khí vui tươi của bạn bè và đặc biệt là được nghe lại giọng giảng trầm ấm, thân thuộc của “ngoại”. Tôi không hứa chắc mỗi mùa tri ân thầy cô sẽ có thể về thăm lại người cô yêu dấu của mình nhưng những kỉ niệm về cô, những bài học từ cô tôi sẽ mãi khắc ghi trong lòng. Tôi cũng chưa rõ sau này mình có chọn công việc dạy học làm nghề mình sẽ theo đuổi hay không nhưng nếu trường hợp đó xảy ra thì một trong những lí do quan trọng của quyết định đó chính là bởi sự cảm phục, tình yêu quý mà tôi dành cho cô giáo Hạnh.

Dàn ý phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý

Nhằm giúp bạn nắm được nội dung cũng như ý nghĩa của bài viết trên đây, Vanmau.mobi sẽ giúp bạn tìm hiểu và lập dàn ý phát biểu cảm nghĩ về thầy cô mà em yêu quý.

Mở đầu bài văn cảm nghĩ về thầy cô giáo lớp 7

  • Dẫn dắt vấn đề: Một trong những người có ảnh hưởng đến sự thành công của mỗi con người chính là thầy/cô giáo.
  • thầy/cô – người mà em yêu quý.

Thân bài cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò

  • Những nét chính về ngoại hình, vóc dáng, giọng nói của thầy/cô em yêu quý.
  • Suy nghĩ về công việc, nhiệm vụ của thầy/cô giáo em yêu quý dưới mái trường.
  • Hình ảnh về người thầy/cô – những người lái đò dưới mái trường xưa.
  • Tình cảm của em đối với thầy/cô dưới mái trường ngày xưa.

Kết bài phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý

  • Nêu những suy nghĩ của bản thân, cảm nghĩ về thầy cô mà em yêu quý.
  • Suy nghĩ về tình cảm, ước mong của bản thân đối với thầy/cô, mái trường.

Có thể thấy, thầy cô chính là người lái đò giúp mỗi thế hệ học sinh cập bến bờ tương lai. Khi bụi phấn rơi rơi, tóc thầy/cô thêm bạc thì mỗi người học sinh chúng ta càng thấy khâm phục và biết ơn nhiều hơn… Trên đây là bài viết phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý. Hy vọng kiến thức trên đã giúp bạn có những ý văn hay cho bài viết của mình. Nếu có thêm những đóng góp cho nội dung phát biểu cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò, đừng quên để lại ở nhận xét bên dưới. Chúc bạn học tốt. Nếu hay nhớ share bạn nhé!.

Theo Vanmau.mobi